Mỗi mùa tháng 11 về, bụi phấn lặng lẽ vẽ lên bao tình. Thầy cô hiền hậu lung linh. Mỗi giờ đến lớp, trọn tình dạy em. Công lao thầy như trời xanh. Cô là biển rộng ôm em vào lòng.
Mỗi mùa tháng 11 về, lòng chúng em lại bồi hồi nhớ đến công ơn dưỡng dạy của thầy cô. Bụi phấn vẫn lặng lẽ rơi, vẽ lên từng trang đời của biết bao thế hệ học trò, để hình ảnh thầy cô hiền hậu, tận tâm luôn sáng lên trong ký ức chúng em. Mỗi giờ đến lớp là mỗi giờ thầy cô gửi gắm trọn tình thương và trách nhiệm, với công lao cao như trời xanh và tấm lòng rộng như biển cả luôn dang tay ôm trọn học trò vào lòng. Từ lời thầy cô, chúng em học được sự tử tế, bao dung và nghị lực vươn lên; những tháng năm thơ dại ấy, tiếng giảng bài ấm áp luôn là nguồn động viên lớn nhất. Dẫu thời gian trôi nhanh và đôi tay chẳng thể níu lại, chúng em vẫn luôn ghi khắc những lời dạy quý báu vào tim mình, mang theo hành trang ấy khi mai này tung cánh bay vào đời. Cho dù con đường phía trước còn nhiều thử thách, chúng em vẫn không hề ngại gian khó, bởi lời thầy cô chính là đôi cánh chở che, nâng đỡ từng bước đi. Có biết bao điều chúng em muốn hỏi trong những trang sách học trò, bao điều muốn nói từ những giấc mơ tuổi thơ trong sáng, bao câu chuyện muốn kể từ những tháng ngày dưới mái trường thân yêu, và cũng có biết bao điều muốn gửi gắm về tấm lòng của thầy cô. Thầy cô như vầng trăng sáng soi đêm rằm tuổi nhỏ, như làn gió mát dịu đi những trưa hè nắng gắt, như bài thơ đẹp xôn xao nhịp thở tuổi học trò, và là tất cả những gì nâng bước chúng em vào đời. Tình thương của thầy cô như dòng sông xanh mát chảy qua cánh đồng tri thức, như cánh sóng mạnh mẽ đưa con thuyền học trò vượt qua biển lớn, như khúc ca êm đềm ngân vang mãi trong tâm hồn chúng em. Những điều tốt đẹp ấy sẽ theo chúng em đến suốt cuộc đời, bởi thầy cô không chỉ dạy kiến thức mà còn dạy chúng em nên người. Hôm nay, trong không khí tri ân sâu sắc, cô trò chúng em xin được gửi đến thầy cô lời ca tiếng hát như bó hoa đẹp nhất, thay cho muôn ngàn lời biết ơn.